Nghỉ hưu ngắn hạn (Phú Quốc)

Tim mới “nghỉ hưu” xong. Lại gặp Fan. lại Hotgirl nữa.

Bạn xin chụp hình với mình. Lúc đó đang ở Thuỷ Cung, mặt Tim đỏ cả lên kaka

Tim thì Nghỉ hưu ngắn hạn (MIni-retirement) thôi.

Đây là cái mà TIm học được từ sách 4-hour workweek

What

Hồi lớp 11, Tim học Địa lý nên hay ngắm nghía cuốn Atlas địa lý thế giới

Tim thấy “ôi, thế giới thật là rộng lớn nhỉ”

Hồi đó đọc sách “Dám nghĩ lớn” nữa

nên TIm đặt cho mình mục tiêu đi 100 quốc gia trước 30 tuổi

ôi, giờ nghĩ lại ảo tưởng vãi =))

dù lúc 21 tuổi Tim đi 22 quốc gia rồi. còn xa mục tiêu lém =)))

cơ mà nhờ cái mục tiêu ảo tưởng đó, Tim mới vào Đại học là đi tìm học bổng quốc tế liền

và Tim bắt đầu đi các chương trình exchange nước ngoài từ năm 2

và, để đi khắp thế giới thì phải có sự thực hành chớ đúng không?

Tim bắt đầu đi phượt ngắn ngày trong nước cái đã

từ sài gòn đi Vũng Tàu, Đà Lạt,… và chạy về quê mỗi tháng…bằng xe máy.

Lúc đó được cảm hứng thêm bởi sách “xách balo lên và đi” của chị Huyền Chip nữa.

Lúc đó nhiều người chê chị ấy là ngông ngạo, là hư

Lúc đó Tim hay đi MasterCup Coffee ở quận 7 sài gòn để luyện nói tiếng anh

Tim thấy mấy bạn Tây đi gap year, đi ngông, đi bụi,… đầy ra đó.

và cũng tốt mà.

xét ở góc cạnh nào đó thì đi như vậy thì học nhiều hơn là ngồi trên trường ấy chứ

(nhận định của TIm, 1 thằng mọt sách)

và cái đứa hư hỏng như chị Huyền Chip sau đó được học bổng toàn phần vào Stanford

4 năm lấy luôn cả bằng Đại học và Thạc sĩ

à, và tạo ra 1 khoá học của Stanford nữa. dạy về Tensorflow thì phải.

Đành rằng, người đời chỉ nhìn vào kết quả để nói chuyện

cơ mà Tim thấy, ta nên phân tích nguyên nhân và nguyên lý gốc của mọi sự vật

thì ta sẽ dễ mô phỏng, học hỏi và khôn ngoan hơn.

3 lý do

Tim là 1 đứa con ngoan, và sẽ luôn là 1 đứa con ngoan

nhưng ngoan và tầm thường, giống như can đảm và tiết độ,

là 2 chuyện khác nhau.

Tim đi ngông nhiều để Tim học và làm việc tốt hơn

nghe thật chướng tai.

ban đầu Tim cũng thấy vậy

nhưng khi Tim đọc 3 cuốn sách sau, Tim đã đổi suy nghĩ:

  • 4-hour workweek
  • xách balo lên và đi
  • 100$ startup

Theo 4HWW, năng lượng và khả năng tập trung của mình,

như đồ thị hình Sin, không bao giờ hiệu quả trong thời gian dài được

nên thay vì cắm đầu làm làm cả năm

thì nên tạo ra những kỳ “nghỉ hưu ngắn hạn”.

Nhờ đó

  • tái tạo năng lượng & attention. để khi về làm việc thì đạt hiệu quả tối đa
  • phần thưởng cho đứa trẻ bên trong. vì vốn con người là cần được đi chơi, là hoà vào thiên nhiên, nắng – nước – cây – biển mới là nhà của homo sapien (giống loài con người)
  • deadline. áp dụng định luật parkinson. để mình tập trung không trì hoãn vào những việc quan trọng nhất, hoàn thành xong để đi chơi đó mà

How

Trong video sức khoẻ, nhiều anh chị hỏi Tim là:

“Biết là đi chữa lành về là làm việc hiệu quả hơn đó

nhưng tiền đầu mà đi”

Bạn thấy nó. đi phượt bằng xe máy thì tốn bao nhiêu tiền đâu

đặc biệt là đi cặp 2 người hoặc 4 người nữa thì share nhau tiết kiệm vãi ra

Thậm chí, cuối năm 2 Đại học, mới 20 tuổi, Tim đã tự đi du lịch qua Singapore

tổng tài chính mỗi đứa chưa tới 4 triệu. bạn ko tin thì đọc blog này nè.

Câu hỏi đúng hơn: mình có thời gian để đi hay không?

vì với những người đi làm, mất 1 ngày đi chơi là mất 1 ngày làm việc

quy đổi ra tiền thấy tiếc nên thôi luôn.

và cứ vậy…. cho tới khi kiệt sức, hoặc đợi ngày lễ rồi mới đi…

đi chơi ngày lễ thì tổng chi phí tăng gấp rưỡi mà trải nghiệm lại giảm 20-50%

còn nếu chưa biết kỹ năng đi du lịch (khi chưa khá giả), chẳng hạn cách săn vé máy bay

thì “cái gì ko bik thì học” → hồi đó Tim tự nghiên cứu.

giờ đúc kết lại thành blog cho bạn rồi đó

Theo video tâm lý họcnghịch lý thiên tài,

Tim đã chỉ ra sức mạnh của việc làm ngược với số đông

và đó cũng là cái 20/80 để đi chơi tiết kiệm luôn đó

cụ thể là đi vào thời điểm ngược với số đông (TIMING)

ngta bay cuối tuần & đầu tuần → Tim bay giữa tuần

ngta đi chơi ngày lễ → mình đi chơi ngày vừa hết lễ

Đợt này Tim đi Phú quốc là dịp sau lễ nè.

Vắng người. ko xếp hàng gì hết. làm gì cũng nhah. đi sướng. Khách sạn này kia lại rẻ hơn

Mà đó là giờ Tim ko còn sử dụng những kỹ thuật đàm phán của mình như xưa

Chớ ngày xưa, Hồi còn sinh viên nghèo, Tim hay trả giá cho mọi thứ mình mua

thậm chí xin đi nhờ tàu hoả từ Đà Nẵng và Quảng Ngãi nữa

thay vì đi 2 người giường nằm hết 1 triệu thì Tim trả 200k cho bạn gác cổng thôi.

à, làm sao Tim biết?

Tim học. đọc blog. diễn đàn. mở cái miệng ra để hỏi người địa phương

thế Tim học được cái kinh nghiệm “hay hỏi” này ở đâu

à, “cái gì ko bik thì học”. Tim đọc sách, và hỏi những chuyên gia đi phượt.

à, và với kinh nghiệm đi phượt ở Việt Nam, khi đi Châu Âu, Tim tiết kiệm rất nhiều

và với trải nghiệm tối đa. Tim nhớ tháng đó đi 10 nước Châu Âu mà chỉ tốn 815 euro (~22tr VNĐ)

ồ, thế thì làm sao có thời gian để đi?

Tim cúp học à. Tim không đi làm à.

ừ, Tim biết có hàng trăm câu hỏi và sự kháng cự như thế

Vì ngày trước Tim nghe nhiều lắm rồi. chính Tim cũng trăn trở mãi cơ mà

Mà Tim nghĩ: mình sống cho mình, chớ có phải cho người khác đâu.

và, tiền thì lấy lại được, chớ thời gian thì không. mà tuổi thanh xuân là thời gian 20/80 đẹp đẽ.

và, khác người, hơi cô đơn tí, nhưng nhiều cơ hội hơn

mà thật ra, khi đi đây đi đó, Tim gặp nhiều người dễ thương vãi ra.

nên cũng chẳng cô đơn gì mấy đâu kaka

quay trở lại, làm sao Tim đi đây đó khi còn học Đại học.

à rồi, Tim cúp học (có chọn lọc)

nghe thì đáng sợ, nghe thì hư hỏng, nghe thì vô trách nhiệm.

nhưng Tim thấy: cái trách nhiệm lớn nhất là đạt thành tích học cao

và ra trường đi làm tốt đẹp. (và hơn thế nữa)

còn đi làm? Tim lấy ngày nghỉ để đi

hoặc Tim xin nghỉ ko lương để đi.

thậm chí như sách 4-hour workweek nói đại loại là:

“nếu được thì đi làm 4 trong 5 ngày thôi

hưởng 80% lương nhưng có thêm thời gian thì cũng đáng”

hoặc nâng cấp hơn là kiếm remote job, hoặc xin remote job dài hạn hoặc ngắn hạn

còn gan dạ hơn nữa thì nếu sai thì cân nhắc đổi việc luôn.

(nâng cấp hơn: freelance, solopreneur hoặc làm biz riêng)

cái việc của mình nó ko cho mình remote job thì là do mình ngày trước chọn sai

sai thì sửa

Tim ko đi làm dầu khí, như chuyên ngành học Đại học, 1 phần là vì như vậy.

Lúc đó Tim học được 1 điều:

“Bí mật của hạnh phúc là tự do

Bí mật của tự do là dũng cảm”

và rồi, khi đi phượt, Tim gặp rất nhiều người xịn vãi.

Bữa trước đi Hà Giang, Tim gặp Mr. Gail, businessman mảng app

à, thế làm sao đổi việc, thậm chí đổi ngành

à, “cái gì ko bik thì học”

học thì phải học nhanh

đổi việc, chủ động thì tốt hơn là bị động, đúng không?

cái thời đại AI này ai mà nói trước được điều gì

chỉ có tư duy thì mới bền vững thôi

(Bonus: làm cái người khác lập trình cho mình càng lâu, mình càng giới hạn tư duy & những lựa chọn….)

Kết lời

Và bạn biết không? những lúc đi du lịch, là những lúc Tim mơ mộng

Tim mơ về sau này, mình sẽ đi đâu, làm gì, với ai, bình yên thế nào

Tim luôn luôn mang theo cuốn Journal bên mình, mỗi khi đi đây đó

vì Tim luôn phản tư sâu sắc về quãng thời gian trước khi đi

và định hướng chiến lược cho quãng thời gian tới

Tim suy nghĩ 20/80. Tim chìm đắm vào việc viết suy nghĩ của mình ra

kết nối những vụn vặt ký ức, đắp nối lại, để tìm những khoảnh khắc “aha”

và, Tim VIẾT XUỐNG. viết xuống cái Tim nghĩ là 20/80.

và viết xuống, mục tiêu của mình

Tim hiểu rõ: Tim đang nỗ lực chiến đấu vì cái khỉ gì.

có đáng không? có thì học đi. cày đi. kỷ luật vào. mạnh mẽ lên. mệt thì chạy bộ cho khoẻ rồi làm việc tiếp.

Ví dụ: ngày xưa, Tim mê môn nhảy dù lượn, nhưng đắt quá chưa chơi được.

thì bữa đi Phú Quốc, Tim đã có dịp hoàn thành đầu tiên.

ôi, có thêm con flycam bay theo quay cho mình nữa.

(video đẹp lắm: nước biển xanh ngọc lam, bên dưới là san hô đủ màu, ở hòn móng trong)

thôi mơ mộng đủ rồi

Tim tắt máy đọc sách đi ngủ đây,

bạn ngủ ngon và mơ đẹp nha.

Tim

P/s: cuộc đời thì cũng đáng để mơ mà. có ai đánh thuế giấc mơ đâu. cái gì ko bik thì học. học thì học nhanh. học nhanh làm nhanh để rồi còn đi chơi chứ.

[Blog này được chuyển thể từ email Tim Vũ gởi độc giả ngày 12/05/2025]

3 thoughts on “Nghỉ hưu ngắn hạn (Phú Quốc)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *